Lách Cách
caoxuan.com/kien

Bánh

Bánh

— Ai ăn hết mấy cái phần bánh mì vậy?
Tôi mở cửa tủ lạnh nhìn vào chưng hửng rồi hỏi người y tá đang ngồi đọc báo. Cô ta thở dài xếp báo để lên bàn ăn.
— Đâu có đứa nào ăn đâu. Họ ngừng cấp phần ăn từ hôm qua...
— Tôi đói bụng mà giờ không có gì ăn làm sao tôi làm việc?
— Thằng nhóc con mới nhận chức giám đốc tháng rồi đó. Nó ra lệnh đủ thứ. Nó cấm nhà bếp không được cung cấp bánh mì và nước ngọt còn thừa cho phòng cấp cứu. Sáng nay mấy ông đốc kia cũng phàn nàn nhưng chưa ai phản đối.

Tôi đóng tủ lạnh lại nhìn lên đồng hồ treo trên tường. 11 giờ khuya. Giờ này đâu có nhà hàng nào mở cửa để mình gọi họ đem thức ăn đến cho mình. Gần chục năm nay, mỗi lần làm ca đêm tôi chẳng mấy khi bới cơm nhà đem theo. Một là vì tôi ăn no trước khi đi làm. Hai là nếu cần thì lục tủ lạnh trong phòng ăn của nhân viên lúc nào cũng có vài phần bánh mì sandwich và nước cam. Những thức ăn đồ uống này là phần còn sót lại sau khi nhà bếp đã phân phát 3 bữa cơm trong ngày cho bệnh nhân. Những miếng bánh mì kẹp hoặc bơ, dưa leo, hoặc phô mai, cà chua, hoặc dăm bông, phần lớn đã hơn 8 tiếng, đã héo cũ, không còn tươi ngon nữa.

Sau những ca cấp cứu khó khăn như hồi sức ngưng tim hay trẻ sơ sinh động kinh liên tục, nhân viên phòng cấp cứu luôn cần có vài phút ngồi nghỉ và ăn uống nhẹ để hồi sức... cho chính minh. Những lúc này chính là lúc những miếng bánh mì cũ phế thải kia trở thành những món ăn vô cùng quý báu cho bác sĩ y tá, những người trực phòng cấp cứu của bệnh viện. Sau khoảng thời gian căng thẳng tột bực, khi adrenaline nó vừa vơi đi thì hầu như ai cũng thấy cần ăn cái gì đó. Không cần ngon hay nhiều, nhưng phải có chút ít. Chúng tôi gọi nó là "comfort food" - thức ăn an ủi. Chúng tôi không đói, nhưng hình như khi có thức ăn vào dạ dầy thì các phản ứng kích thích tố như cortisol, dopamine, seretonin có đem lại một ít thư giãn, thoải mái.

Vậy mà tên giám đốc tài chánh mới lên ngôi, nói cho đúng chức vụ của hắn là kế toán viên, lại nỡ lòng cắt đứt cái nguồn hạnh phúc nhỏ nhoi đó của chúng tôi, những người phải thức qua đêm để đón nhận những bệnh nhân bị tai nạn hoặc bệnh hiểm nghèo.

— Vậy thì tao xin nghỉ. Mai tao lên văn phòng thằng khốn đó chửi nó một mách rồi tao đi luôn! Tôi chửi thề, hằn học nói với cô y tá đang trợn tròn mắt nhìn tôi.
— Chỉ vì mấy miếng sandwich? Cô ta sửng sốt hỏi tôi.
— Đây là "the straw that broke the camel's back!" (cọng rơm làm gãy lưng con lạc đà) Tôi năn nỉ hơn tháng nay mà nó không chịu cấp tiền sửa hai cái máy theo dõi điện tâm đồ giường 3 và 5. Nhân viên lau chùi vệ sinh nó cũng cắt hết nửa. Y tá trực đêm trước là 3 người, bây giờ chỉ còn mỗi cô. Hai đứa mình may mắn chưa gặp ca khó quá chứ nếu gặp thì chắc gây án mạng ra toà treo bằng cả hai rồi.

Sau khi bàn giao cho nhóm trực ban sáng, tôi nói về quyết định nghỉ việc với hai người bạn bác sĩ. Họ cũng đồng ý là sự cắt giảm ngân sách cho phòng cấp cứu của bệnh viện này đã đến mức khủng hoảng. Những thiếu thốn từ máy móc đến nhân sự đã gây tổn hại đến khả năng thi hành nhiệm vụ của bác sĩ y tá. Phòng cấp cứu là nơi không thể thiếu những thứ cần thiết. Ở những bệnh xá khác, nếu có thấy thiếu món gì thì có thể chờ ngày mai đi mua vẫn còn kịp. Nhưng với người bị đột quỵ hay ngưng tim thì họ khó có thể chờ đợi y tá gọi taxi đi mua cái điện tâm đồ mới hay mua ống kim mới.

Tôi viết giấy từ chức rồi chạy lên lầu xin gặp chàng tân gíám đốc kế toán. Thư ký cho tôi biết hắn đang nghỉ hè, hai tuần sau mới về.
—Nó mới nhận chức mà lại tự phát cho chính mình hai tuần nghỉ hè à? Tôi lớn tiếng hỏi mặc dù tôi biết sẽ không hề có câu trả lời.

Tôi đẩy cái thư từ chức lên bàn cô thư ký rồi bỏ ra xe. Tôi thả hộp số đạp ga rồ máy cho thật lớn đánh tan bầu không khí tĩnh mịch lúc rạng sáng của bệnh viện. Về đến nhà tôi mới nguôi giận một tí. Rồi từ cơn giận nó chuyển sang cơn lo. Khi nãy tôi từ chức rất chi là hào hùng nhưng giờ lại lo lắng là không biết kiếm việc ở đâu. Thôi thì thằng giám đốc kia nó tự phát cho nó 2 tuần hè thì tôi cũng bắt chước nó vậy.

Chưa đầy một tuần sau thì một trong hai người bác sĩ kia gọi điện báo cho tôi biết rằng họ cũng đã từ chức và phòng cấp cứu của bệnh viện ấy đã phải ngưng hoạt động với lý do là thiếu bác sĩ. Họ rủ tôi theo nhập băng sang làm cho một bệnh viện khác. Tôi mừng hết lớn và cảm ơn rối rít. Tôi hỏi về cái anh chàng giám đốc kia thì mới biết hắn mới tốt nghiệp ở Mỹ về. Hắn hứa với tập đoàn thương mãi đứng sau các bệnh viện tư nhân là sau vài tháng lợi tức thu hoạch của cái bệnh viện kia sẽ tăng gấp hai. Bằng cách gì? Bằng cách sa thải nhân viên hàng loạt, từ y tá đến người quét dọn vệ sinh. Bằng cách cắt giảm việc sửa chữa tu bổ từ máy móc đến giường ghế. Nhưng cái sai lầm trầm trọng nhất của tên giám đốc này là hắn đã chỉ vì vài miếng bánh mì cũ mà để cho một phòng cấp cứu đang hoạt động rất thành công bị sụp đổ.

Không phải vì miếng bánh mì mà tôi nghỉ việc. Mà là vì tôi biết một người ỷ có chút quyền thế mà cư xử bủn xỉn như vậy sau gì cũng sẽ phá hỏng mọi thứ những người khác bỏ công sức gầy dựng nên.

Rồi cái này nó lây lan qua cái kia. Nửa năm sau thì cái bệnh viện kia đóng cửa luôn. Khuôn viên đó được tu sửa và trở thành viện dưỡng lão. Anh chàng giám đốc kia chắc cũng được tặng món quá chia tay khá lớn. Tôi nghĩ hắn sẽ tiếp tục đem cái "thành tích" kiếm lãi nhanh chóng kia đi tàn phá nhiều cơ sở khác.

Dạo sau này tôi thấy có một xu hướng rất tệ hại của các giám đốc quản lý các công ty. Đó là sự sát phạt, giành giựt, bốp chát, rất thiếu tình người. Tất cả đều có cái tính "ăn xổi ở thì". Mục tiêu duy nhất là cái lợi trước mắt. Phải đạt cho bằng được lợi tức tối đa trong thời gian tối thiểu, bất kể phương tiện. Coi nhân viên như cỏ rác. Vắt chanh bỏ vỏ. Đổ bể gì thì mai mốt tính sau.

Mà chủ sao thì người làm cũng vậy. Họ không còn tôn trọng sự trung thành với sở làm hay tín nghĩa với bạn đồng nghiệp. Mạnh ai nấy đâm thọc nhau, chà đạp nhau, để được thăng chức, lên lương...

Tôi không hiểu cái xu hướng làm ăn và sinh hoạt tiêu cực này có phải do cuộc cách mạng công nghệ? Và có phải đều xuất phát từ xã hội "me first" (tôi trước tiên) của Mỹ?


  • Bánh
  • Nghe
  • Bree
  • Chĩa
  • Chó
  • Chim
  • Tín
  • Đau
  • Hận
  • ĐM
  • Đói
  • Giá
  • Gian
  • Giữa
  • Goss
  • Ho
  • Hôi
  • Jane
  • John
  • Nhẫn
  • Khích
  • Ma
  • Mặt
  • Miếng
  • Nhớ
  • Ngã
  • Ngáp
  • Nghiện
  • Nhà
  • Nhân
  • Đoạn
  • Quán
  • Sân
  • Schadenfreude
  • Số
  • Tên
  • Thua
  • Thúi
  • Thuốc
  • Tủ
  • Uẩn
  • Chay
  • Sáng
  • Xổ
  • Xui
  • Lách Cách
    caoxuan.com/kien