|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Ngã | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Ngã Ngày kia ở một vương quốc xa xôi, chàng hoàng tử lùi xe ra khỏi ga-ra chẳng may cán chết hai con chó cưng quý của mẹ chàng, tức là nữ hoàng. Hoàng tử hốt hoảng rồi khóc la thảm thiết. Lúc đó có một ông tiên đang phiêu du gần đó, nghe tiếng khóc bèn hiện lên từ tốn hỏi: — Có việc gì mà con khóc lóc vậy? — Con cần một việc mà không làm được nên con khóc. — Đừng lo. Ta là tiên hạng xịn. Việc gì ta cũng làm được. Ta sẽ giúp con. — Vậy thì tốt quá. Xin ông cứu hai con chó này sống lại... Ông tiên dòm hai con chó thân xác bẹp lép banh chành. Ông bẽn lẽn nói: — Hai con chó này tan nát kiểu này coi như tiêu rồi con ạ. Ta không thể giúp. Việc này ta không làm được nhưng ta đã hứa giúp con một việc. Vậy con cần việc gì khác ta chắc chắn sẽ làm được. — Vậy thì tốt quá. Con xin ông sửa mặt mũi vợ con cho nó trông đẹp hơn. Rồi hoàng tử móc túi đưa tấm hình đám cưới của chàng cho ông tiên coi. Ông tiên săm soi diện mạo nàng công chúa vợ hoàng tử một lúc lâu rồi nói: — Để ta xem lại tình trạng hai con chó... Chuyện là chuyện tếu lâm nhưng nó cũng tạo nên một số cảm xúc và suy tư. Tôi không nghĩ có mặt mũi nào có thể xấu xí đến độ "ma chê quỷ hờn - bất khả chỉnh đốn" như cô công chúa này. Trừ trường hợp tai biến trong lúc thành hình thai nhi hoặc bị tai nạn, thông thường tất cả những bộ mặt trời cho có thể nó không đẹp nhưng ít khi thuộc hạng quá sức khó coi. Ấy vậy mà càng về sau này tôi gặp nhiều bệnh nhân họ sửa sắc đẹp dữ quá tôi không nhận ra họ luôn. Vài chục năm trước, trong khu phố người Việt có một ông bác sĩ tự xưng đã tốt nghiệp bằng "giải phẫu thẩm mỹ" mở phòng sửa sắc đẹp. Các cô các bà tranh nhau đi sửa. Khổ nỗi ông bác sĩ chỉ có mỗi một cái khuôn mũi ông mua về từ Hàn Quốc. Thế là cả trăm phụ nữ người Việt trong khu vực đó nếu mới nhìn sơ sơ người ta sẽ tưởng là chị em với nhau - vì cái mũi là cái đầu tiên người ta quan sát trên cái mặt. Cứ xem mấy cô "siêu mẫu" ngày nay sẽ thấy khó biết rõ ai là ai vì cô nào cũng sửa theo một công thức duy nhất nào đó. Tây thì kéo mắt xếch cho giống Á. Á thì banh mắt to cho giống Tây. Ông trời ổng ban cho mình cái mặt có thể không đẹp nhưng các bộ phận của nó ít nhiều phối hợp đồng đều với nhau. Vì vậy mà một khi sửa cái mũi rồi thì chủ nhân của cái mặt sẽ cảm thấy hai con mắt nó không "phối hợp chặt chẽ" với cái mũi xịn kia. Thế là rình mò kiếm chỗ sửa mắt. Sửa mắt xong thì thấy má "không đi" với mắt. Sửa má xong thì thấy môi mép "không thuộc cùng chủng loại" với má. Sửa môi mép xong nhìn gương thì hình như cái mũi nó "không cân xứng" với cặp môi sưng vù kia... Thế là lại... luân hồi sửa tiếp. Vậy thì mình phải coi lại cái vụ duyên khởi. Thay vì "Vô minh duyên hành. Hành duyên thức. Thức duyên Danh sắc.." thì chị em chúng mình nên học "Cần đẹp duyên sửa mũi. Mũi mới duyên sửa mắt. Mắt mới duyên sửa má..." Vài kỷ lục được chính thức ghi nhận: Các cô các bà đọc bài này chắc sẽ rầy tôi là vô duyên và "chuyện của người ta xía vô làm chi". Không phải vậy. Tôi dòm những khuôn mặt cũ hóa mới của các cô các bà tôi mới ngộ ra cái vô thường, khổ, vô ngã. Em có sửa cho đã rồi thời gian nó cũng làm cái mới đó nó hóa cũ. Em khổ cực bám víu cái hình dáng xa xưa kia chỉ là chuyện vô ích vì em không thể nào so bì với những cô gái nhỏ hơn em cả chục tuổi. Sóng sau dập sóng trước là định nghĩa của khổ. Và cái gương mà em dùng để ngắm nghía cái mặt em thì nó càng ngày càng mờ - nó mờ là vì mắt em dạo này kém nhiều rồi. Cái nhan sắc kia thực chất không phải là của em. Nếu nó thực là của em thì em đã có thể kêu nó tự làm cho nó đẹp mãi, tự giữ cho nó trẻ mãi và em đâu cần tốn tiền cúng ông bác sĩ "mũi Hàn Quốc" trứ danh ngày nào. Đọc tới khúc này nếu em thấy choáng váng thì cẩn thận vịn ghế coi chừng... ngã. Hình: Mae West (Salvador Dali) ![]()
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||