|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Jane | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Jane Chạy xe tới lui mãi tôi mới tìm ra được chỗ đậu. Khu nhà này tuy là ở ngay trong vùng phố khá giả nhất Sydney nhưng là những căn hộ cho người nghèo hoặc những gia đình đông con sống tạm thời trước khi dọn sang chỗ khác. Xe cũ, xe hư phế thải mục sét đậu choáng hết hai bên lề. Rác rưởi chất đống, chó mèo bò loanh quanh khắp các cửa ngõ, hàng rào xiêu vẹo. Lúc này là 12 giờ trưa nên tôi không ngại lắm. Chứ nếu là 12 giờ khuya thì cho tôi tiền tôi cũng không dám mò vào khu này. Tôi dò địa chỉ và tìm đến bấm chuông trước cửa một căn chung cư. Chuông chắc hư rồi vì không nghe đíng-đoong gì cả. Gõ vài tiếng thì có bà già ra mở cửa. — À, chào bác sĩ. Cảm ơn bác sĩ đến giúp chuyện cần thiết này cho gia đình chúng tôi. — Không sao. Cô ấy hiện nằm ở đâu? — Để tôi đưa bác sĩ vào xem Jane. Tôi theo chân bà già vào trong nhà. Nhà đã nhỏ mà lại bị chật thêm vì có nhiều thùng giấy to nhỏ nằm ngổn ngang. Rõ là gia đình mới dọn về đây, chưa mở hết mấy cái thùng vận chuyển đồ đạc. — Hello doctor! Tôi nhìn xuống thì thấy hai đứa con nít mười mấy tuổi đang nằm ăn trưa trên sàn phòng khách. Lúc đó tôi mới để ý nhà này chưa có bàn ghế gì cả. — Hello Charlie. Hello Zoe. Hai đứa này là bệnh nhân của phòng mạch tôi. Jane là mẹ của tụi nó vẫn thường dẫn tụi nó đến khám bệnh hoặc chủng ngừa. — Jane nằm trong phòng này, bác sĩ. Bà ngoại hai đứa bé dẫn tôi vào căn phòng nhỏ. Tôi vừa bước vào thì đã nghe mùi tử khí dầy dặc. — Jane mất lúc sáng sớm hôm nay. — Xin chia buồn cùng bà và gia đình... Tôi sẽ khám nhanh rồi ký giấy ngay. Tôi tiến đến bên người đàn bà tên Jane, một bệnh nhân tôi biết trên mười năm. Cô nằm im, mắt nhắm, miệng hở một nửa, gương mặt hốc hác nhiều so với khi cô đến gặp tôi khoảng hai tháng trước. — Hello Jane. Tôi đây, bác sĩ gia đình. Cô có nghe tôi nói không? Tôi lấy tay lắc vai Jane và lớn tiếng hỏi. Không một tiếng trả lới. Tôi bật mí mắt Jane lên rồi rọi đèn pin vào. Đồng tử đã giãn rộng không còn phản xạ với ánh sáng. Bắt mạch, nghe phổi, nghe tim - mọi thứ yên tĩnh im lặng nặng nề. Trong khi tôi đang làm thủ tục giấy khai tử thì máu trong mũi Jane từ từ chảy ra. — Trời ơi. Nó bị gì kỳ vậy bác sĩ? Chết từ sáng rồi mà sao giờ này máu mới chảy ra vậy? Bà già hỏi với giọng run run lo ngại. — Không có gì đâu bà. Hiện tượng này cũng thường thôi. Đôi khi máu dồn từ phổi lên phía sau mũi khi đang hấp hối. Đến lúc này mới trào ra thôi. Bà đừng nghĩ xa xôi. Tôi ký giấy chứng thực tử vong rồi đưa cho bà già. Vài giờ nữa thì xe nhà quàn sẽ đến lấy xác Jane để sửa soạn làm đám tang. — Rồi hai đứa nhỏ kia ai nuôi nó? Tôi hỏi bà già. — Bác sĩ ơi, thật là khó xử cho tôi. Bây giờ nhà chỉ có mình tôi, làm sao tôi lo cho hai đứa nó cho nỗi? Chắc phải cho tụi nó vào học trường nội trú đâu đó... Tôi bỏ đồ nghề vào xách tay "chích dạo" rồi bước ra chào tạm biệt hai đứa nhỏ. — Chia buồn với hai đứa bay nhe. — OK. OK. Hai đứa vừa nhai cơm vừa trả lời. Hình như tụi nó chưa nhận rõ được hết cái biến cố kinh hoàng. Tôi đi nhanh ra cửa để mặc cho bà ngoại tìm cách giải thích chuyện đau buồn cho hai đứa cháu. Trên đường lái xe về phòng mạch, tôi cứ thấy gương mặt của Jane gợi lại những lần cuối cô đến khám bệnh và xin tôi cho ý kiến về các phương thức chữa trị. Tự nhiên tôi cảm thấy phân vân là không biết mình đã có làm đủ hết nhiệm vụ của một người y sỹ với cô bệnh nhân xấu số này hay không. Một phần thì tôi thương cho cô ấy. Mới trên bốn mươi thì chồng bỏ, một tay đi làm nuôi hai con nhỏ. Đang lúc xoay sở chật vật thì tai họa ở đâu nó ụp tới thật bất ngờ và tàn nhẫn. Một phần khác thì tôi thực sự rất bực Jane vì cô đã không nghe lời khuyên của tôi. Lần đó Jane dắt đứa con trai 10 tuổi tới khám bệnh. Thằng nhỏ ưa tắm hồ nên thường bị viêm tai. Tôi cho thuốc nhỏ lỗ tai rồi tiễn hai mẹ con ra về. Thấy ánh mắt Jane có vẻ hơi buồn tôi hỏi cho qua: - Cô có sao không? Jane ứa nước mắt: - Tom bỏ tôi rồi. Chúng tôi có trục trặc vợ chồng khoảng hơn một năm nay. Nó quyết định bỏ ngang, dọn lên tiểu bang phía Bắc sinh sống với bồ nhí của nó. Tôi an ủi Jane kiểu "chuyện gì rồi cũng sẽ qua" (This too shall pass) - có pha một tí giáo lý nhân quả vô thường của nhà Phật. Vài tháng sau nhân lúc hai đứa con còn đang ở trường học Jane đến khám một mình. - Ngực tôi có cục u bác sĩ à. Tôi cứ nghĩ là do bị bầm khi tôi ngã đập ngực vào thành ghế vài tuần trước. Tôi khám ngực Jane rồi gửi đi rà siêu âm và chụp quang vú. Khi khám lâm sàng tôi cũng đã biết chắc Jane bị ung thư vú và đã di căn ra tuyến hạch ở nách. Ở một người phụ nữ tuổi dưới 40, sanh nhiều con, cho con bú sữa mẹ, không hút thuốc, không uống rượu như Jane mà bị ung thư vú cũng là chuyện hiếm, nhưng không phải là rất hiếm. Tuần sau đó tôi nhận được kết quả thử nghiệm siêu âm và chụp quang xác định ung thư vú của Jane. Tôi gọi phone nhắn Jane tới gặp để bàn tính cách chữa trị. Jane bước vào phòng khám hai mắt đỏ hoe. - Ung thư hả bác sĩ? Tại sao tôi không làm gì ẩu tả, không hút thuốc, không uống rượu, không uống thuốc ngừa thai... mà vẫn bị ung thư? Tôi trả lời như một cái máy rằng tránh những yếu tố độc hại từ môi trường sống chỉ làm giảm được một phần khả năng mắc chứng ung thư. Một phần khác là do tế bào tự biến thái hay do di truyền. Tôi không muốn nói chuyện nghiệp quả với Jane lúc này vì đầu óc cô lúc đó đang căng thẳng cực độ gần như tê liệt. Tiếp theo là tôi làm việc rất máy móc. In thư giới thiệu đến các bác sĩ chuyên phẫu thuật ung thư vú, các phòng xạ trị, hóa trị để lấy ý kiến về phương pháp tốt nhất cho căn bệnh hiểm nghèo của Jane. Tôi có giải thích cho Jane rằng vì ung thư đã di căn sang hạch ở nách nên khó mà chữa dứt hẳn được. Jane chấp nhận xác định căn bệnh rồi ra về, không hỏi thêm gì nữa. Tôi nghĩ cô ta cũng cần thời gian tự xuy xét lại mọi việc trước khi quyết định. Các bác sĩ chuyên khoa nhận thư của tôi liền cấp tốc làm đủ các thứ khám nghiệm. Sau cuộc họp đa khoa phức tạp, họ quyết định không mổ và cũng không hóa trị với lý do là khối u đã phát triển quá xa, phát tán di căn nhiều nơi. Họ khuyên chỉ làm xạ trị tạm thời để kềm giữ khối u không phát triển quá lớn. Họ cũng đề nghị cho Jane vào gặp các toán y sĩ hỗ trợ giảm đau. Đây là một tin khủng hoảng Jane không muốn nghe mặc dầu cô ta dường như đã biết quá rõ. Tôi ngồi yên chờ Jane đặt câu hỏi. Jane cùng tôi ngồi yên im lặng khoảng 10 phút. Mười phút ấy dài đối với tôi, nhưng với Jane có lẽ nó dài bằng cả thế kỷ. - Vậy là tôi chỉ chờ chết? Tôi còn hai đứa nhỏ, ai coi tụi nó? Tại sao tôi không hề biết tôi có thể bị ung thư như vầy? Ai đây? Tôi phải đổ tội cho ai? Tôi ngồi im chờ cho Jane tuông ra cho hết bao nhiêu nỗi băng khoăng, sầu khổ, kết tội người thân, kết án hoàn cảnh,... rồi cô ta bật khóc ra tiếng. - Tại sao tôi lại phải rơi vào cái cảnh đau khổ tàn khốc như vầy? Sau một lúc cả hai im lặng thật lâu, tôi mới từ từ nói: - Tình hình bây giờ coi như hết thuốc chữa rồi. Chi bằng... Tôi khuyên cô nên đi du lịch, dẫn hai đứa nhóc theo. Dành hết thời gian còn lại khi cô chưa đau đớn yếu ớt quá độ, đi chơi với tụi nó. Cho tụi nó một quãng thời gian vui vẻ với cô. Đó là một kỷ niệm tụi nó sẽ khó mà quên được. Tôi không nhớ rõ hai chúng tôi có nói gì thêm sau đó. Jane lẩm nhẩm cảm ơn tôi rồi ra về. Một tuần sau Jane lại vào gặp tôi, cùng đi với cô ta là một người đàn bà to lớn, hình như người gốc nam Mỹ. - Tại sao bác sĩ không nói cho tôi biết về cách chữa trị này? Jane thảy lên bàn giấy của tôi một xấp khoảng 10 tờ giấy. Tôi liếc mắt thì thấy là những tra cứu trên Google cộng với một số tài liệu tiếng Tây Ban Nha và Pháp. - Những người bác sĩ chuyên khoa tôi gửi cô đi gặp họ nghiên cứu về ung thư vú cả cuộc đời họ. Tôi tin họ hơn mấy cái thông tin trời ơi này. Người đàn bà kia xẵng giọng: - Bác sĩ Tây Y tụi bay chỉ biết có một phần mười mà cứ ngoan cố cho rằng biết hết. Đây nè - bà ta chỉ vào một trang kín mít toàn chữ Tây Ban Nha - Đây là cách chữa trị tân thời phối hợp với y học cổ truyền của Chi Lê. Bằng chứng đó. 90% thành công dứt hẳn ung thư mặc dầu đã bị Tây Y phán xét là thời kỳ cuối. Bác sĩ gì mà không biết chuyện gì ngoài cái khung cứng ngắc của mình. Cũng không có lương tâm nghề nghiệp. Thấy người gần chết mà không ráng sức cứu. Bị tấn công ồ ạt như vậy tôi hơi bất bình nên đẩy xấp giấy "nghiên cứu" kia ra rồi đứng lên phản công: - Tôi học chỉ tới đó thôi. Cô muốn nghe theo mấy thằng lang băm mọi rợ thì cứ việc. Tôi nói chưa dứt câu thì đã có ý hối hận. Cô Jane này sở dĩ nghe lời bà bạn này cũng là vì cô ta đang ở tình cảnh bối rối, hoảng loạn; lo sợ cho cái chết sắp xảy ra. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một người đang chìm trong vũng lầy cố gắng níu kéo bất cứ thứ gì để hy vọng thoi thóp được thêm chút nữa. Đáng thương hơn là đáng trách. - Họ đòi cô bao nhiêu tiền cho phương pháp trị liệu này? Tôi ngồi xuống dịu giọng hỏi. - Tôi phải bán căn nhà tôi còn nợ nhà băng để trả. Họ tính trọn gói hotel, giường bệnh, tiền thuốc, tiền bác sĩ khoảng 300 nghìn đô Úc. Tôi thấy cổ họng mình như bị ai đó thắt lại. Tôi tính la lên "Sao đắt dữ vậy?" Nhưng nghĩ lại thì những người từ Việt Nam sang Singapore hay sang Úc chữa bệnh cũng phải trả cỡ đó thôi. Sở dĩ dân Úc không phải trả giá y tế cao là vì chương trình bảo hiểm nhà nước xứ này rất rộng lượng. - Cô nên dành ra một chút tiền để đi chới với Charlie và Zoe. - Tôi không có thì giờ. Mốt tôi bay sang Chi Lê rồi. Hai đứa nhỏ thì tôi nhờ mẹ tôi từ Melbourne lên chăm sóc giùm rồi. Cô Mona này sẽ tháp tùng tôi sang Chi Lê. Cô này người Chi Lê nên rành tiếng Tây Ban Nha và đường xá bên đó. - Cô quen bà này lâu chưa? - Tôi mới làm quen với cô ấy trên mạng xã hội thôi. Tôi vào trang mạng họp nhóm người bị bệnh ung thư vú thì may mắn là thấy cô này nói về chương trình chữa trị đặc biệt này. Cô ta rất thông cảm với tình cảnh của tôi và hứa giúp đỡ. Thôi, tôi phải về sửa soạn vali đây. Tôi chỉ tới đây để nói cho bác sĩ biết là tôi không chấp nhận thái độ phủi tay không chữa trị của đám bác sĩ chuyên khoa mà bác sĩ giới thiệu. Và thú thật, tôi cũng rất thất vọng với thái độ chịu thua đầu hàng của cả bác sĩ. Tôi thấy tim đau như dao cắt. Tôi chữa bệnh cho cô, chăm sóc hai đứa con cô cả chục năm nay. Vậy mà giờ cô lại tin một người cô mới quen có hai ba ngày hơn tin tôi. Hôm đó là lần cuối cùng tôi gặp Jane. Jane để bảng bán nhà để mượn thêm tiền ngân hàng, gọi người mẹ lên coi con; rồi cùng người bạn mới kia sang Chi Lê chữa bệnh. Khi nhà bán xong thì bà ngoại hai đứa nhỏ phải dọn sang khu chung cư chính phủ trợ giúp người nghèo ở tạm chờ Jane về. Khoảng hơn tháng sau thì Jane về lại Úc. Bệnh không những không hết mà thể xác còn xuống dốc nhanh hơn. Cô nằm trong phòng căn nhà trọ cho đến khi chết. Chương trình chữa bệnh tân kỳ kia chỉ một trong rất nhiều màn scam lừa đảo nhắm vào những con bệnh ung thư tuyệt vọng. Cô bạn từ bi người Chi Lê hôm trước chỉ là một con du đãng của băng cướp lừa bịp bất lương. Chúng đón bệnh nhân sang xứ lạ lấy hết tiền rồi đưa bệnh nhân - gọi là nạn nhân mới đúng - vào khách sạn hạng sang, giả làm bác sĩ tới bơm nước biển pha màu, giả làm thầy bùa từ các bộ lạc xa xôi đến gọi ma gọi hồn gì đó, nhang khói tùm lum... Rồi sau cùng thì nạn nhân nhà cửa tiền bạc mất sạch mà tật bệnh vẫn y chang hay còn tệ hại hơn. Đúng là tiền mất tật vẫn mang. Tôi thỉnh thoảng nghĩ về Jane và có chút băng khoăng là mình có thể làm cái gì khác để thay đổi hoàn cảnh của cái chết thảm khốc đó không? Hôm gặp nhau lần cuối đó tôi có nên cố gắng hết sức ngăn cản cô đừng đi theo đám ma thuật bùa ngãi kia không? Có phải tôi đã để cái sĩ diện nghề nghiệp của mình làm hỏng tác phong từ mẫu của người lương y? Có phải tâm sân, tâm ngã mạn đã đánh gục tâm từ của tôi hôm đó rồi? Tái bút: Sở dĩ tôi viết chuyện về Jane ở đây là vì cách đây vài hôm tôi được nhận được một bất ngờ rất thú vị. Một sinh viên y khoa trẻ được Đại học gửi đến học nghề với tôi. — Bác sĩ còn nhớ tôi không? — Zoe? Tôi sửng sốt khi trông thấy cô sinh viên. — Tôi nghĩ lần cuối bác sĩ gặp tôi là khi ông tới nhà ký giấy chứng thực tử vong cho mẹ tôi. ![]()
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||