|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Thúi | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Thúi — Please kill me now, doc! (Bác sĩ làm ơn giết tôi ngay lúc này!) Henry chống gậy lọm khọm vừa bước vào phòng khám đã bắt đầu năn nỉ. Tôi nghe ông ta nói câu này cũng ít nhất cũng phải tám chín chục lần rồi mà mỗi 2 hoặc 3 tuần ông tới khám một lần, coi như là cả hai ba năm năm nay rồi. — I can't, Henry. The cops will lock me up! (Không được, Henry ạ. Cảnh sát họ sẽ bắt nhốt tù tui!) Ở tuổi 96 Henry thực sự chán sống, và có đầy đủ lý do. — My lovely wife died 10 years ago. My closest friend died 2 years ago. Now I am alone. My kids have all gone overseas to stay. I broke my hip. I can't practice shooting with my guns any more. My eyes are shot. I am going deaf. I can't have any joy. I am sick of this life. Why do I have to keep on like this? (Vợ yêu quý của tôi đã mất cách đây 10 năm. Người bạn thân nhất của tôi cũng đã qua đời cách đây 2 năm. Giờ đây tôi sống lẻ loi một mình. Các con tôi đều đã ra nước ngoài sinh sống. Tôi bị gãy xương hông. Tôi không thể tập nhắm bắn súng được nữa. Mắt mờ. Tai điếc. Tôi không còn bất cứ một niềm vui nào cả. Tôi chán ngấy cuộc sống này rồi. Tại sao tôi phải tiếp tục sống như thế này?) Thế mà ông ta lại cứ phải sống tiếp. Mỗi lần ông tới xem kết quả máu thì tôi lại lục đục đọc báo cáo như sớ Táo Quân mỗi mùa Tết về. Tim tốt, phổi tốt, gan tốt, thận tốt, mỡ tốt, đường tốt, não tốt. Thường thì người khác nghe vậy sẽ rất lấy làm mừng còn Henry thì thểu não: — So there's nothing there able to finish me off? (Không tìm ra bệnh gì có thể dứt điểm tôi hay sao?) Tôi chỉ ậm ừ chờ cho ông ta nêu những câu hỏi quen thuộc: — Why do I have to live on like this? How do I die? When? (Tại sao tôi cứ sống hoài như vầy? Tôi chết cách nào? Lúc nào?) Cái đáng sợ cho Henry là đầu óc ông ta vẫn còn rất minh mẫn. Những người cùng lứa tuổi với ông nếu chưa chết thì phần lớn cũng ít nhiều bị chứng đãng trí hay quên và nhờ vậy họ không bị bức xúc quá mức trước hoàn cảnh sống tẻ nhạt và cô đơn. Vì cái hiện tại nó tàn nhẫn quá nên Henry thích nhìn về quá khứ để sống lại những ngày tháng gọi là đáng sống. Ông không còn ai để kể chuyện cổ tích nên ông đành bắt tôi tình nguyện làm khán thính giả chuyên nghiệp. Chuyện đời Henry khá đơn giản, nói hơi bất lịch sự là khá nhàm. Sinh ra trong gia đình khá giả. Học xong đại học đi làm kế toán cho nhà nước. Nhờ cha là người quen biết nhiều nên lên chức ào ào. Lấy vợ đẻ con. Đổi việc sang làm giám đốc hãng thầu xây dựng. Thành công to. Tiền bạc vô như nước. Con cái cho ra nước ngoài sinh sống. Sau khi nghỉ hưu gia nhập hội bắn súng, đi săn thú ở Phi châu. Rồi cùng vợ đi du lịch năm châu bốn bể. Già. Yếu. Vợ chết. Bạn chết. Hết. Hết? Chưa được hết! Vì vẫn còn lọm khọm đi tới đi lui trên trái đất này với niềm đau khổ nhớ vợ, nhớ con, cô đơn mà không biết đi đâu và làm gì. Tiền của một núi mà cho từ thiện thì tiếc mà xài thì không còn đủ sức khỏe. Bên ngoài thì cái đầu tôi gật gù như cái máy kiểu như chăm chú nghe mặc dầu câu chuyện đã được nghe hàng chục lần, còn bên trong tôi thầm nghĩ về chữ nghiệp của Henry. Có một cuộc đời sung sướng như thời son trẻ của ông hẵn phải là quả lành của thiện nghiệp rất lớn từ nhiều kiếp trước. Sanh ra đầy đặn to lớn, trắng trẻo đẹp trai, con nhà giàu, làm ăn thành công, vợ con, nhà cửa, vườn tược cái gì cũng có, cũng được cả. Khi luống tuổi thì không bệnh không tật, chả khi nào cần phải vô nhà thương. Vậy mà bây giờ chỉ muốn vô nhà xác mà lại không cách nào vô được. Vậy cái quả hậu vận này, cái trường thọ "không cầu lại được" này là do nghiệp tốt hay xấu? Hẵn phải là quả xấu. Nó khổ quá. Thương phải xa là chia tay với vợ với con. Ghét phải gần là cái thân xác già cỗi này, là cái chuỗi ngày tháng vô vị, vô ích kéo dài đăng đẳng,... cộng thêm cái thằng bác sĩ cà chớn không chịu thủ tiêu mình, nó ngồi chình ình, cái đầu còn giả bộ gật gù đây nè. Quả trổ không thể lường được là vậy. Cả đời sung sướng. Đến cuối cuộc đời lại cô quạnh buồn khổ. Một lần tôi tiễn Henry ra cửa thì một bà mẹ đẩy xe đưa đứa con mới sanh ba bốn tuần đi vào. Tôi chỉ em bé đang khóc oa oa nói giỡn với Henry: —That will be you some time in the near futre! (Đó chính là ông không bao lâu nữa!) —Hope so! (Hy vọng là được như vậy!) Tôi không biết Henry có hiểu biết gì về luân hồi sanh tử hay không nhưng nét mặt ông có vẻ tươi lên một chút. Chiều về nhà ăn cơm xong, bà vợ đem mớ trái nhãn người ta tặng ra chia nhau ăn. Trái nào cũng to, thơm ngon. Ăn hết còn một trái trên dĩa tôi nhường vợ ăn. Bà ta nhường lại. Tôi thò tay cầm trái nhãn lên, bóc vỏ thấy nó hơi mềm mềm là đã nghi rồi. Cắn vô là nó trời ơi là trời, nó lạt nhách, chua le và hôi kinh dị. —Oh-My-God! Trái này thúi rồi! Nãy giờ không trái nào bị hư cả. Giờ lại ăn trúng trái cuối cùng này nó lại hư! Và cái vị chua mà hôi đó nó dính cứng luôn trong miệng tôi, nó xóa nhòa hết tất cả danh dự công sức công trạng của những trái thơm ngon trước nó. Lúc đó tôi mới nghiệm ra cuộc đời của Henry cũng y chang như vậy. ![]()
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||