|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Bree | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Bree Sáng hôm đầu tiên vào sở làm mới, tôi đến bắt tay tự giới thiệu mình với những người đang làm việc trong phòng cấp cứu của bệnh viện địa phương. Sau vài người y tá thì đến lượt một người đàn ông đứng tuổi. Ông này hẳn là bác sĩ vì tôi thấy ông có quàng cái ống nghe trên cổ. Tôi đoán ông này ít nhất phải hơn tôi mười tuổi. — Tôi là Kiên, bác sĩ cấp cứu. Chắc ông là ông cấp trên của tôi? — À, không phải vậy. Tôi là Bree, bác sĩ mới ra trường đang theo thực tập ở trại cấp cứu này. Thấy tôi hơi chưng hửng không tìm ra câu trả lời, ông ta giữ chặt tay tôi và nói tiếp: — Tôi biết tôi hơi già nhưng tôi vẫn còn khỏe và sáng suốt đủ để thi hành công tác nghiêm túc. Tuy ông trẻ hơn tôi nhiều nhưng xin ông đừng ngại khi cần sai bảo tôi. Tôi cần học nghề, tôi không cần người khác tôn trọng tuổi tác của tôi... Tôi chưa kịp tôn trọng tuổi tác của Bree thì tôi đã tôn trọng và thán phục cách ăn nói chừng mực khiêm tốn của ông ta. — Được lắm. Hai chúng ta sẽ phải làm việc với nhau trong 3 tháng ông theo tập sự ở phòng cấp cứu này. Nghe giọng nói của ông, chắc ông là người Mỹ? — Phải. Tôi sinh ra và lớn lên ở California. Tôi đoán Bree khoảng tuổi phải trên 50. Người cao hơi gầy nhưng cứng cáp, lưng thẳng, tóc dài sợi đen sợ trắng xỏa quá vai. Da mặt ngăm ngăm nhăn nheo gấp khúc nhiều chỗ. Đôi mắt xanh sáng nhìn thẳng không liếc qua liếc lại khi nói chuyện. Đối với tôi đó là biểu hiện của một người tự tin, chính trực và đáng tin cậy. Trong những ngày sau đó, Bree đi theo sau giúp tôi trong những việc lặt vặt như ghi bệnh lý và gọi điện thoại liên lạc phòng thí nghiệm máu hoặc lấy báo cáo chụp quang. Mỗi khi gặp những ca phù hợp tôi bày cho ông ta cách lấy máu, lấy nước tủy sống, đặt ống thải hơi ở ngực, đọc diện tâm đồ, hình chụp quang xương, phổi, v.v... Vì thấy Bree hăng hái học hỏi nên tôi cũng cố gắng đem hết bao nhiêu sở trường sở đoản trong nghề để bày cho ông ta. Khác với các tay mới vào nghề, Bree không hề run tay khi phải làm những việc cần cẩn trọng như cho kim vào mạch, vào tủy sống, khâu vá vết thương... Tôi phục quá nên có lần hỏi tại sao khi làm một việc mà trước giờ chưa hề có kinh nghiệm Bree lại không run rẩy như nhiểu người khác. Ông ta cười trả lời: — Xưa giờ tôi lúc nào cũng có một cách tự nhủ khi làm việc. Việc cần làm thì sau gì cũng phải làm. Có trật có trúng gì thì cũng thế thôi. Trật thì là cơ hội biết sai chỗ nào và sẽ có người như bác sĩ vô giúp. Trúng thì nhớ đó và mừng thôi. Cẩn thận đúng mức là đủ. Cẩn thận quá mức thì sẽ run. Không việc gì phải lo sợ sự đen tối của một tương lai khi nó chưa tới... Phong thái trầm tĩnh như triết gia của Bree đôi khi làm tôi không biết giữa tôi và Bree ai là thầy ai là trò. Thỉnh thoảng khi rảnh việc, chúng tôi cũng có trò chuyện chính trị xã hội "ngoài đời". Lúc bấy giờ nạn bắn súng giết người hàng loạt đang bắt đầu xảy ra liên tục ở Mỹ. Bree thở dài khi cùng tôi theo dõi tin tức trên TV. — Nhìn bộ tóc dài bù xù của tôi chắc bác sĩ cũng nhận ra tôi thuộc thế hệ nào. Hippy! “Make love, not war, man!” (Làm tình, đừng làm chiến tranh, bạn ơi!) Dân Mỹ chia hai phe rất rõ. Phe ghiền bắn súng và phe sợ súng. Phe bắn súng nhờ buôn bán vũ khí nên giàu hơn và có nhiều thế lực với chính quyền hơn. Tôi không sợ súng ống nhưng tôi luôn chống việc thường dân ngang nhiên mang súng đi ngoài đường như cao bồi viễn Tây của Mỹ ngày xưa. Nói chuyện qua lại cũng nhiều nhưng tôi không dám thắc mắc chuyện vì sao Bree đến tuổi này mới ra khỏi đại học. Ở Úc này sinh viên mà thi rớt hai lần là bị tống ra khỏi khóa. Chẳng lẽ ở Mỹ họ lại cho có quyền thi rớt tới... mấy chục năm như vậy? Rồi một hôm tin tức loan tải vụ lộn xộn bộ trưởng y tế Úc toa rập cùng một nhóm bác sĩ chuyên khoa chụp quang nhập cảng máy chụp cộng hưởng từ (MRI) gây tổn phí cho nhà nước cả trăm triệu đô. Tôi không hề biết gì về MRI và nghĩ chắc cũng chả mấy ai biết cái máy mới được sáng chế ra đó là cái gì và có ích lợi gì. Tôi hỏi đùa Bree biết gì về cái máy này và rất ngạc nhiên khi ông ta trả lời rất rõ ràng. Từ nguyên tắc vật lý điện từ tác động lên các phân tử trong các mô đến cách ghi lại các thay đổi trên màn hình... Lối giải thích ngắn gọn mà đầy đủ như một giáo sư vật lý đại học. Tôi bàng hoàng hỏi tại sao ông ta lại rành về máy móc điện tử như vậy thì mới biết Bree đã từng là chuyên viên ngành điện tử làm việc cho cơ quan nghiên cứu vũ trụ NASA của Mỹ! Tôi hỏi vì sao ông không còn làm việc ở NASA nữa thì ông cho biết sau hơn mười năm làm việc ở đó ông quyết định sang Tibet theo học Phật giáo Tây Tạng. Lúc đó tôi chả biết gì về Phật giáo nên cũng chỉ ậm ừ nói vài câu vớ vẩn như chuyện tục sinh của các vị lama, chuyện kiếp trước kiếp sau và nghệ thuật tạo hình ảnh luân hồi (mandala) bằng cát có màu sắc sặc sỡ... Theo cách nói chuyện tôi đoán Bree không có gia đình vợ con gì cả. Mãi cho đến lúc 45 tuổi Bree mới thi thử vào ngành Y và được nhận vào học tại một trường đại học ở Úc. — À, vì vây mà ông được lãnh huy chương người bác sĩ mới ra trường già nhất? Tôi cười hỏi đùa. — Đúng thế! Bree cũng cười trả lời. — Kiểu ông sống thay nghể đổi nghiệp xoành xoạch thế này, ông nghĩ ông sẽ làm bác sĩ bao lâu trước khi chuyển sang nghề khác? — Không biết được. Nhưng hiện tại tôi thấy nghề này giúp được nhiều người hơn những nghề tôi từng trải qua nên có lẽ tôi sẽ tiếp tục cho đến hết đời. Tôi lấy làm thán phục nhưng cũng rất thắc mắc tại sao có những trường hợp kỳ lạ trong một kiếp người lại có thể thay nghề đổi nghiệp nhiều lần đến như vậy. Đang tán dóc chuyện đời thì chúng tôi nghe láo nháo ngoài phòng đợi. Y tá trưởng chạy vào kêu cứu là có một người to lớn lực lưỡng say xỉn sấn vào chửi bới và hăm dọa đủ thứ. Chúng tôi chạy ra xem và tôi chợt hoảng sợ. Người này là người dân đảo, tướng vóc rất cao to và thường rất hung hăng khi say xín. Hai nhân viên an ninh của bệnh viện không dám tới gần. Là người với tư cách trưởng phòng lúc đó tôi buộc phải tiến tới cố gắng phân trần để anh chàng lực sĩ này nguội bớt cơn nóng. Bất thình lình hắn thò tay trái túm cổ áo tôi rồi giơ nắm đấm tay phải nhắm vào mặt tôi đánh tới. Nhanh như cắt, Bree từ sau lưng tôi đưa tay ra đỡ rồi nương theo đà của cú đấm đẩy cái thân to lớn đó sang một bên, và gạt chân cho hắn ngã lăn quay dưới đất. Tôi bị níu cổ cũng gần té theo. Bree chụp lưng áo giữ cho tôi kịp đứng thẳng được. Ngay sau đó ông quỳ trên lưng người say, bẻ và khóa tay ra sau lưng của hắn trong lúc hai nhân viên an ninh nhảy vào phụ ghì chặt người hắn xuống. Gã đàn ông bị bẻ tay đau quá la hét một lúc thì nguôi được phần nào rồi... ngủ luôn, ngáy khò khò rất an bình! Sau khi cảnh sát tới hốt kẻ gây hấn ấy đi rồi, tôi mới hoàn hồn được một tí và hỏi Bree ông học ở đâu cách gạt đỡ và vật lộn y chang như trong phim kiếm hiệp. Bree kể rằng ông có theo học võ thuật Jujitsu ở Nhật Bản và đã đạt đến hạng thượng đẳng. Ông cũng có mở lớp dạy võ cho dân bản xứ trong nhiều năm trước khi sang Úc học nghề bác sĩ. — Ông bị cái chứng gì vậy? Cái gì ông cũng biết, ngành nghề nào ông cũng phải mò vào... Biết nhiều vậy đã hết chỗ chứa trong não chưa? Tôi cười hỏi đùa. — Chưa. Tôi cần biết thêm về... lý do suy thận của bệnh tiểu đường. Bree nói theo, nửa đùa nửa thật. Từ ngày tôi trở về bệnh viện trung ương, tôi không nghe tin tức gì về Bree nữa. Ông không cho số phone để người khác có thể liên lạc. Ông nói rằng những liên lạc như vậy không có chủ đích gì chính đáng nên không cần thiết. Hiện giờ tôi đã ngoài 60, thì Bree cũng phải gần 80. Không hiểu ông ta có đổi sang làm nghề gì khác hay đã về hưu. Ông là một trong số rất ít người gây ấn tượng sâu sắc cho tôi trong thời gian làm việc tại các bệnh viện. Một con rồng thông minh cô độc trầm lặng. ![]()
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||