|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Nhà | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Nhà Tôi nắm bàn tay xương xẩu lạnh ngắt của ông bệnh nhân già để từ giã: — Thôi, tạm biệt nhé Robert. Tôi phải đi về. Ông ráng giữ gìn sức khỏe. Ông nên cố gắng chấp nhận căn phòng này là chỗ ở lâu dài của mình. Tôi cố ý tránh không muốn nói rõ hơn là cái viện dưỡng lão này sẽ là chỗ ở cuối cùng của ông ấy. Ông ta vừa được đưa vào đây ngày hôm qua. Và rõ ràng là Robert hoàn toàn không muốn dọn vào đây ở. — Nhưng đây không phải là nhà của tôi! Tôi muốn về cái nhà ở gần biển của tôi... Ông ta than thở. — Tôi biết vậy nhưng James đã ký giấy quyết định mọi thứ cho ông rồi. Tôi không làm gì khác được... Robert nắm chặt tay tôi: — Bác sĩ nhớ tới thăm tôi nhe... — Vâng. Tôi hứa sẽ đến thăm ông nhiều hơn. Trên đường lái xe từ viện dưỡng lão về nhà tôi nghĩ lại thời gian tôi quen biết Robert. Lần đầu tiên ông đến khám tại phòng mạch tôi cách nay chừng 20 năm. Robert người gốc Anh, là người thứ 6 trong gia đình 12 người con. Khi tuổi vừa ngoài 20 ông bỏ nhà đáp tàu thủy một mình sang định cư tại Úc. Tốt nghiệp ngành may quần áo, Robert làm việc cho các hãng sản xuất y phục và sau đó mở tiệm may riêng. Ông từng may quần áo cho các giới chức cao cấp trong chính phủ và gầy đựng được một tài sản không nhỏ. Robert nói chuyện rất lịch sự và nhỏ nhẹ. Tôi chỉ hơi phiền là ông nói khá nhỏ và khá chậm. Câu cú chữ nghĩa ông ta xài rất chuẩn mực — gần như mỗi lời nói đều đã được suy nghĩ trước và lập câu với các phần mở đầu, bố cục, nội dung, lời kết chia ra khá rõ rệt. Quần áo ông mặc luôn chỉnh tề, thẳng lề, thẳng nếp. Phong thái đi dứng của ông cũng chứng tỏ ông là một người đàng hoàng tự trọng. Những lần tôi phải đến thăm bệnh tại nhà khi ông bị bệnh nặng không ra khỏi nhà được thì ông cũng gắng gượng ra khỏi giường thay đồ cho lịch sự và tiếp đón tôi ở phòng khách. Nhà Robert thuộc loại mắc tiền vì có cửa sổ lớn hướng nhìn ra ngay bãi biển. Khám bệnh xong tôi thường rồi ngồi uống trà với ông ngắm sóng Thái Bình Dương thay phiên đưa nhau vào bờ. Tôi thường nói với Robert rằng ông là một người kiểu mẫu cho cái tiếng Anh gọi là "gentleman". Ông cười và tiết lộ cho tôi biết ông là người rất ít học. Gia đình ông ở Anh rất nghèo đói. Cha ông đi làm ở hãng hễ về tới nhà là uống rượu cho say xỉn rồi lôi con cái ra đánh đập. Mẹ ông thì làm việc nhà quần quật không có thì giờ dạy dỗ con cái. Vì vậy mà ông quyết định bỏ xứ sang Úc lập nghiệp. Robert không có vợ con. Tôi có tò mò hỏi ông vì sao ông lại cô quạnh như vậy thì ông nói rằng ông luôn có mặc cảm về bệnh da đóng vẩy (psoriasis) của ông ta. Ông kể khi ông gần 30 tuổi một lần kia ông mời được người con gái ông yêu thầm đi ăn nhà hàng để tỏ tình. Cô ta cũng thích phong cách ăn nói lịch sự của Robert nhưng khi tình cờ thấy các mảng vẩy đỏ dầy đóng trên cánh tay của ông thì cô ta hốt hoảng rồi viện cớ này nọ và bỏ về, để Robert ngồi một mình trước cái bàn đầy những món ăn đắt tiền. Từ hôm đó Robert kết luận rằng ông không thể tìm được một người bạn đời chung sống. Vì nhà ông khá lớn có nhiều phòng nên Robert đăng ký vào chương trình hỗ trợ du học sinh từ nước ngoài cần chỗ ăn ở gần trường đại học địa phương. Mỗi năm ông nhận hai hay ba người từ khắp nơi, Ấn Độ, Singapore, Nepal, và có cả Việt Nam. Mỗi du học sinh ở khoảng 6 tháng đến 1 năm thì hết hạn. Một ngày kia Robert nói với tôi là ông nhận một học sinh từ Trung Quốc tên James. Ông báo tin vui là James xin ông nhận anh ta làm con nuôi trong thời gian anh ta sống ở Úc. Tôi cũng ngỏ lời chúc mừng vì ít nhất từ nay Robert có người trong nhà trông nom. Sau khi ra trường, James nhờ Robert bảo lãnh và được định cư luôn tại Úc. James lập gia đình và dọn ra sống với người vợ mới cưới. Sau vài năm, Robert đến "khám bệnh" nhưng thực ra chỉ để khoe hình James và đứa con trai đầu lòng cho tôi xem. Ông tỏ vẻ rất vui nhưng đâu đó trong mối liên hệ cha nuôi con nghĩa tử này tôi thấy có cái gì đó không hoàn hảo lắm. — Tôi chúc mừng ông có cháu nội nhé. — Tôi hơi lo là Jenny vợ của James có vẻ không ưa tôi. Cô ấy con nhà khá giả người Singapore. Khi trước cô ấy còn chào hỏi tôi, nhưng dạo sau này cô ấy cứ muốn tránh gặp tôi. Tôi không hiểu vì sao. Tôi cũng an ủi qua loa. Chuyện dân da vàng nhà giàu kỳ thị dân da trắng không giàu bằng mình cũng là chuyện bình thường. Rồi bẵng luôn khoảng hai năm tôi không gặp Robert. Một hôm tự nhiên tôi thắc mắc tình hình của Robert nên gọi điện thoại di động của ông ta để hỏi thăm thì gặp James. Anh ta nói rằng Robert đã bán cái nhà đắt tiền ở bờ biển và dọn về ở khu ngoại ô khá xa thành phố. James xin lỗi là đã không thông báo tin này cho văn phòng của tôi biết. Tôi cũng đồng ý là cái nhà ven biển đó lớn quá cho Robert và dọn về căn nhà nhỏ hơn thì dễ quản lý chăm sóc hơn. Tôi khuyên James nên tìm bác sĩ địa phương để lo sức khỏe cho Robert vì lúc đó ông ta đã gần 80 tuổi rồi. Thế là tôi đóng sổ bệnh lý của Robert, đinh ninh rằng ông đã có người khác chăm lo về mặt sức khỏe. Khoảng 3 năm sau tôi nhận được một cú điện thoại từ một y tá làm việc tại nhà thương khu vực Robert ở. Cô ý tá nói Robert bị ngã gãy xương hông và sau một tháng nằm nhà thương ông đã hồi phục phần nào và sắp được xuất viện. Cô nói Robert muốn tôi trở lại làm bác sĩ cho ông ta. Tôi ngại quá vì nhà của Robert bây giờ quá xa khu vực làm việc của tôi. Tôi đang ậm ừ loanh quanh kiếm cách từ chối thì cô y tá lại chơi ác đưa điện thoại cho Robert. Nghe lời năn nỉ với giọng tiếng Anh chậm rãi từ tốn của ông tôi không cầm lòng được và đành nhận lời. Đến ngày hẹn tôi lái xe đi khá xa đến tận nhà khám bệnh cho Robert. Tới nơi nhìn thấy cái nhà ông ta ở tôi đau lòng quá. Từ một dinh thự ngay bờ biển hôm nào mà bây giờ chỗ ở của ông ta là căn nhà khá cũ, nằm cách đường cái khá xa. Đối với một ông già trên 80 như Robert thì việc lết ra tới được chỗ đón xe buýt là cả một cực hình nếu không nói là bất khả thi. Căn nhà này nên được coi là một nhà tù, một hình thức giam lỏng. Tôi hỏi chuyện thì mới biết Jenny đã xúi James khuyên Robert ký giấy giao hết quyền quyết định về tài chánh và sức khỏe cho James để anh ta dễ dàng quản lý mọi mặt. Giá mua căn nhà khu ngoại ô này tôi nghĩ chưa được một phần mười giá bán căn nhà lớn ở bãi biển kia. Không bao lâu sau thì James bán luôn căn nhà nhỏ kia rồi đưa Robert vào viện dưỡng lão. — James nó cũng hứa sẽ đến thăm tôi thường xuyên nhưng tôi nghĩ nó hết thương tôi rồi. Nếu bác sĩ có dịp đi đâu ngang qua đây thì nhớ vào hỏi thăm tôi với nhé. Lần tới khi tôi ghé khám sức khỏe cho Robert tôi sẽ thử kể lại, mô tả lại căn nhà gần biển đó. Tôi sẽ làm sợi dây nối mỏng manh giữa gia chủ và căn nhà đã mất - có điều tôi sẽ không thể tả có gia đình nào sinh sống trong căn nhà đó. Viết đến đây tự dưng tôi nhớ bài kinh Tê Ngưu Một Sừng.
Robert đã có thể tự bứt ra khỏi gia đình của cha mẹ anh em ở Anh Quốc. Đã có một thời ông sống độc thân và rất thành công. Nhưng rồi cái thèm muốn có một gia đình của riêng mình ở xứ người lại đưa đẩy ông ta vào tình huống của những ngày cuối đời rất đau lòng. Phải chi ông biết thỏa mãn với cuộc sống độc cư như con tê giác một sừng. ![]()
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||