|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Giấy |
|
Giấy Dạo này tình hình chính trị quân sự kinh tế thế giới rối beng nên vật giá leo thang khủng khiếp. Một hộp giấy chùi miệng Kleenex khi trước khoảng trên dưới 1 đô la nay đã tăng lên 3 đô la. Thêm vào đó là mùa đông lại đang đến và văn phòng tôi lại phải mua sỉ cả trăm hộp về cúng cho bệnh nhân cảm cúm tha hồ hỉ mũi, khạc đờm tèm lem. Nhiều cô xinh xắn cái mũi bé tí mà sao lắm đờm lắm giãi đến thế. Mỗi khi mấy cô vừa nói "Excuse me! Xin phép bác sĩ!" là tay đã tự tiện rút cùng một lúc cả chục miếng giấy chùi mũi. Tôi nhìn cái thùng rác gần ngập với những mẫu giấy trắng sau mỗi ca khám mà không khỏi có chút xót thương. Xót cho cái quỹ mua đồ lặt vặt của văn phòng mà cũng thương cho những cây gỗ phải bị cưa xuống xay ra làm giấy. Nước mũi, đàm cần giấy lau đã đành. Nước mắt cũng thế. — Tại sao tôi lại thương yêu John đến như thế? Tôi đẩy hộp giấy lau mặt trên bàn đến gần Mary hơn. Đám tang ông John chồng bà già 87 tuổi này được cử hành vào tuần trước. Tôi có nhận giấy cáo phó nhưng không dự được vì bận công việc, mặc dù Jonh và Mary là bệnh nhân lâu đời của phòng mạch này; họ coi tôi gần như là con nuôi của họ. Ngoài bệnh tật, chuyện gì trong gia đình vui hay buồn họ cũng đến chia sẻ với tôi. Tuy tuổi gần 90 nhưng Mary rất để ý chuyện trang điểm. Không bao giờ bà ra khỏi nhà mà không trét vài lớp phấn và bôi môi kẻ mắt rất lỹ lưỡng. Hôm nay bà ta nhớ chồng khóc dữ quá nên nước mắt trào ra, cuốn trôi những mảng phấn và mực kẻ mí mắt cũng bị lem theo, tạo nên nhiều dòng đen trắng lẫn lộn chảy xuống hai má trông rất thảm hại. — Nếu tôi không quá thương yêu John thì tôi đâu có đau khổ như thế này... Tôi quen ông ấy từ lúc tôi mới 17 tuổi. Bảy chục năm hai chúng tôi luôn luôn có bên nhau. John hứa là ông ấy sẽ ra đi sau tôi. Vậy mà bây giờ ông ấy lại bỏ tôi mà đi trước rồi. Tôi ngồi nghe Mary vừa khóc vừa kể lại cuộc tình 70 năm của vợ chồng bà, và nhìn tay bà ta từng đợt nhịp nhàng rút giấy lau mắt - mà càng lau thì mấy cái mực và phẩm trang điểm nó lại lây lan loang lổ ra thêm nữa. Thú thật, nếu đang ngủ giữa đêm khuya mà mơ màng thấy cái mặt của Mary bây giờ thì phải gọi là một pha trong phim ma rùng rợn... Tôi nhớ John là một người đàn ông mẫu mực, luôn khéo léo mở cửa cho vợ, trợ đỡ khi bà đứng lên khỏi ghế, ... Không khi nào tôi gặp Mary mà không có John đi theo bên cạnh. Bây giờ thấy Mary ngồi một mình than khóc chính tôi mà còn chạnh lòng huống gì người đàn bà trong cuộc này. — Bác sĩ trong ban điều trị chuyên khoa ung thư họ đều tiên đoán John sẽ chết trong 6 tháng ấy vậy mà ông ấy sống thêm được gần 3 năm. Ông ấy thật là một người hiếm có mà tôi rất mến. Tôi rất tiếc không dự cuộc tiễn đưa tuần trước. Bà nên ráng giữ lại những kỷ niệm vui với ông ấy và tự nhủ rằng nếu John sống thêm lâu hơn nữa trong cái đau đớn kéo dài của chứng ung thư thì quả tình tội nghiệp cho ông ấy. John ra đi nhẹ nhàng tuần rồi như vậy là một chuyện lành... — Ôi, John là người duy nhất trong đời tôi. Bây giờ trong tôi chỉ là một cái lỗ hỗng cực lớn không làm sao lấp đầy lại được. Thấy giấy trong hộp đã hết, tôi toan đứng lên lấy hộp giấy mới thì Mary hất tay: — Thôi, tôi không cần thêm giấy đâu. Tôi tới làm phiền bác sĩ cũng đã khá lâu quá rồi. Tôi phải ra về bây giờ. Nhìn dáng rầu rĩ của Mary rời khỏi phòng khám tôi mới thấy tình yêu của vợ chồng này thật đáng quý nhưng cũng đáng sợ vì một khi mất đi một người thì người còn lại phải hứng chịu sự thống khổ tàn nhẫn. Bởi vậy câu nói của Mary hoàn toàn hợp lý. Nếu bà không yêu John nhiều và lâu như vậy thì khi John biến mất có lẽ bà sẽ không đau khổ như lúc này. Tôi lấy hộp giấy mới, rút hờ một tờ rồi đặt lên bàn chờ người khách kế tiếp. Jenny một tay ôm đứa con gái 3 tuổi, một tay đẩy cái xe kéo con nít vào phòng khám, trên xe là một thằng nhóc khoảng 18 tháng đang khóc la om xòm. — Tại sao tôi lại phải yêu Mark đến như thế? Tôi nghĩ: Quái! Mình vừa nghe câu này mới khi nãy đây mà? Jenny hằn học nói to rồi ngồi phịch xuống ghế, nước mắt trào ra như suối. Tôi lại đẩy hộp giấy lau mặt trên bàn tới tầm tay của cô gái. — Chuyện gì vậy? Mark nào? — Thằng Mark. Ông biết thằng Mark mà, nó đem thằng Tommy này đến cho ông chủng ngừa vài tháng trước đó. Ông không nhớ à? Tôi ăn ở với nó gần 4 năm, đẻ cho nó hai đứa con ngon lành như vầy mà giờ nó bỏ mẹ con tôi đi theo một con nhỏ còn học trung học. Khốn nạn! Trời ơi, tại sao tôi lại yêu sống yêu chết một thằng mất dậy như vậy! Jenny tuổi khoảng hăm hai hăm ba. Tôi biết cô từ khi mẹ cô đem cô đến cho tôi chủng ngừa khi cô mới sáu tháng. Cha mẹ cô là thương gia giàu có trong vùng này. Họ làm chủ một loạt các dãy phố cách chỗ tôi làm việc một con đường. Jenny là con một nên được cưng chìu, muốn cái gì cũng được. Lắm khi tôi rất bực mình khi thấy cha mẹ cứ ngoảnh mặt làm ngơ để mặc cho con bé "tiểu thư nhà giàu" Jenny chạy quanh phòng khám, moi móc, phá phách đủ thứ. Rồi tới tuổi dậy thì Jenny giở chứng ăn nói cộc lốc, hỗn xược, trốn học, xăm mình nhiều mảng lớn trên hai cánh tay và bắt đầu hút thuốc. Cha mẹ cô đến nhờ tôi giúp "điều chỉnh" thái độ cho con gái họ nhưng có lẽ họ cũng biết là đã quá trễ. Bẵng một thời gian khoảng hai ba năm, Jenny trở lại đem theo đứa con gái mới sanh cho tôi khám tổng quát và chủng ngừa. Tôi thi hành nhiệm vụ của người y sĩ gia đình một cách máy móc và cũng chẳng hỏi han gì nhiều trước thái độ ăn nói thô lỗ trịch thượng của người mẹ. Tiếng Anh có từ lóng để chỉ những người như Jenny: "entitled". Nghĩa là những cá nhân dựa vào gia sản hay vọng tộc, tự cho mình đặc quyền, đặc ân - đòi hỏi quyền lợi trên người khác. Rồi hơn năm sau thì lại mọc thêm thằng con trai Tommy đang khóc inh ỏi điếc cả tai này đây. Nhưng hiện giờ trước mắt tôi là một nạn nhân của một mối tình... ngu muội. Thằng Mark này dụ dỗ Jenny khi cô ta đang học lớp 12 trung học. Mặc cho cha mẹ hết sức nài nỉ, Jenny bỏ nhà theo trai. Nhà Jenny giàu nên bạn bè của cha mẹ toàn là những thương gia khá giả, những đứa con trai của họ tuy đẹp trai học giỏi nhưng không có vóc dáng giang hồ hấp dẫn như tên Mark này. Rồi khi hắn thấy Jenny mập ra, già đi, tay bế tay bồng thì hắn bỏ chạy là phải rồi. Hắn bỏ chạy để kiếm một con Jenny khác trẻ hơn, ngu ngốc hơn. Thế là hộp giấy lau miệng mới toanh của tôi bắt đầu sa sút. Tôi ngồi nghe Jenny kể xấu người bạn trai, tiếng được tiếng mất, tai thì điếc vì thằng Tommy la hét dữ quá. — Tôi khóc vì tôi tiếc. Tiếc mấy năm tôi bỏ ra sống với một thằng khốn nạn như vậy. Tôi tiếc tôi không nghe lời cha mẹ tôi. Tôi tiếc tôi không học cho xong bằng tú tài. Bây giờ với hai đứa con nhỏ như vầy làm sao tôi đi học lại được? Trời ơi, tại sao tôi lại phải yêu nó? Tại sao? Tại sao tôi lại lâm vào hoàn cảnh tuột dốc như thế này? Tiễn Jenny ra về tôi quay lại nhìn cái thùng rác đầy những giấy lau mặt được vo tròn. Cũng đều là nước mắt, nhưng là hai loại nước mắt khác nhau. Một bên khóc vì mất người, một bên khóc vì mất một quãng đời lầm lạc. Cũng là tâm sân, nhưng một cái có hối, một cái không. Và cái nguyên nhân cốt lõi là yêu đương, là tham ái, là ái dục. Phía sau đó nữa là vô minh: Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan Nếu biết rằng yêu là đau khổ Thà dương gian đừng có chung mình..." =========== Trong Phật giáo, khóc không chỉ là cảm xúc bi thương mà còn là phương tiện để chuyển hóa tâm thức. Nước mắt có thể xuất phát từ sự giác ngộ vô thường, lòng từ bi, sự sám hối hoặc niềm hoan hỷ. Có 6 trường hợp cho việc rơi nước mắt:
|