Lách Cách
caoxuan.com/kien

Rụng

Rụng

Người đàn bà sồn sồn lấy túi nylon từ giỏ xách tay ra để trước mặt tôi.

— Đây. Bác xem này.

Bà mở túi và móc ra từng nạm tóc rối beng bày ra trên bàn làm việc của tôi.

— Thế này thì chừng hai năm nữa em trọc... (bà ta nhìn cái đầu hói rọi của tôi) còn hơn... bác nữa. Bác phải giúp em kiếm cách chữa trị làm sao chứ như thế này em chỉ có nước tự vẫn. Chứ sống mà không có tóc thì sống làm chi.

— Tóc ai vầy nè? Tôi nhìn đống rác toàn những tóc và bụi trên bàn mà oải quá.

— Tóc của em chứ của ai nữa.

— Tóc của bà sao lại "sợi ngắn sợi dài" (tôi lẩm bẩm ngâm bài ca của Phạm Duy rồi nói tiếp). À, mà lại có tóc nâu, tóc vàng, đủ màu thế này?

— Thì em nhuộm mà. Cái này là tóc em quét nhà rồi tom góm đem đến làm chứng cho bác thấy là em bị rụng tóc khủng khiếp như vậy đó.

— Cái này là thành quả vụ thu hoạch gặt hái trong mấy ngày mà nhiều thế?

— Dạ chưa đầy một... tháng mà nó nhiều vậy đó. Em lo quá mà sao bác không có vẻ gì thông cảm tình cảnh của em...

Tôi đeo găng tay hốt tóm mớ tóc trên bàn cho vào thùng rác. Tôi vừa phủi những mảnh rác vụn còn sót lại trên bàn vừa hỏi:

— Bác sĩ chuyên ngành da họ cho bà thuốc gì mà sao không khỏi.

— Ối giời ơi. Bác gửi em tới gặp toàn mấy tên lang băm. Tụi nó lấy tiền xong cho thử máu đủ loại rồi cho thuốc thoa, thuốc uống tùm lum mà rồi bác xem đấy! Tóc em vẫn rụng ào ào.

— Vậy thì bà nên nghĩ đến chuyện... đội tóc giả đi chứ còn nước nôi gì nữa?

— Giời ạ. Em cái gì chứ ba cái đồ giả em không thể nào chịu được!

Tôi khựng lại nhìn bà khách. Tôi im không nói gì để chờ cho bà có thì giờ suy tư lại lời phát biểu hùng hồn của bà. Mặt bà hơi đỏ khi bà tự thú nhận:

— Thì OK. Lông mi em là lông mi giả. Mũi em cũng là sống mũi sửa. Ngực em thì cũng có nhét túi silicon...

— Tức là cũng... giả luôn! Tôi tiếp lời phụ họa. Nhìn tóc bà khách tôi an ủi:

— Bà lo quá mức thôi. Tôi thấy tóc bà có hơi thưa một tí nhưng không đến nỗi rơi rụng nhanh thê thảm như bà nghĩ.

Tôi vừa lấy tay xoa cái mỏ ác trọc lóc của mình vừa nói đùa:

— Bà cũng gần năm chục rồi, tôi đề nghị bà... cạo cha nó đi cho khỏe!

Buổi đàm thoại tới đó là hết. Tôi cũng dư biết vài ba tuần nữa bà này lại đem rác tới hành xác tôi.

Rụng tóc là lý do rất nhiều người đến hỏi tôi cách chữa trị. Tôi luôn khuyên họ nên chấp nhận sự thật là chỉ khoảng 20 phần trăm là có thể chữa bớt. Còn ngoài ra thì cái gì phải đến sẽ phải đến, tức là do di truyền. Cha mẹ hói đẻ con hói. Cha mẹ lông lá đẻ con lông lá. Đơn giản là vậy. Chẳng có gì là lạ.

Các cô lo rụng tóc đã đành. Các cậu cũng không thua gì, có khi lại còn lo lắng mãnh liệt hơn các cô là khác. Một anh bạn quen tôi cũng khá lâu. Hai thằng thi nhau hói tóc. Tôi thì hói đỉnh đầu. Chàng này thì hói từ trán lên. Lúc đầu thì người ta khen trán rộng thông minh nhưng rồi nó rộng quá nó loang lên tuốt ra sau gáy. Thuở còn nghèo túng anh này vui tươi chấp nhận cái "nghiệp hói tóc" này là do cha mẹ di truyền để lại. Nhưng rồi khi làm ăn trúng mánh có tí tài sản thì anh ta soi gương thấy mặt mũi đại gia mà như vầy thì không xong. Đi khám bác sĩ chuyên khoa thì họ bó tay. Thế là anh này coi TV thấy quảng cáo dịch vụ cấy tóc bèn quyết định bỏ mấy chục nghìn đô cho cách chữa trị này.

Một hôm bạn bè tổ chức tụ họp thì anh chàng đại gia này có đến chơi. Cả lũ bạn nhìn cái đầu của anh ta mà không khỏi té ngửa. Trên cái mảng da đầu trọc lóc bóng lưỡng có khoảng sáu bảy chục cái núm tóc được cắm vào ngay hàng thẳng lối. Mỗi núm có chừng chục sợi tóc loe que. Nhìn y như những thửa ruộng người ta mới gieo mạ vậy. Đến khi ăn uống có vài thằng lo dòm cái mãnh ruộng mới cấy đó mà bị sặc thức ăn ho hen túi xụi.

Vài tháng sau thì cũng như mạ thiếu nước, những nhúm tóc đó thay nhau héo úa, cong quẹo và rụng sạch để lại những cái lỗ tạo những vết sẹo lồi lõm.

— Biết vậy tao cứ để hói như trước mà coi còn được hơn. Anh ta than thở tiếc nuối.

— Đàn ông mặt sẹo con gái nó thấy nó mê đó mày.

— Mặt sẹo thì nói gì. Tao là có nguyên một... rổ sẹo bàn cờ trên cái đầu hói rọi này coi mà phát chán... Tại sao tao xui vậy? Mày thấy thằng Toàn; nó hơn tao cả chục tuổi mà lông tóc nó đầy đặn mà đen thui.

Tôi được dịp ca bài ca tam pháp ấn.

— Trái chín sẽ tự rụng. Luật tự nhiên là vậy. Tóc nó đến lúc rụng rồi thì phải cho nó rụng. Không có cái gì là có hoài được. Sợi tóc nó mọc lên, dài ra, bạc đi rồi khi cái chân tóc bị hủy hoại thì tóc nó rụng. Mày không làm gì khác được vì cái thân này, cái da đầu này nó không nghe lời mày, nó không phải của mày... Sự nuối tiếc mớ tóc cũ của mày là khổ, khổ vì mày từng có cái gì đó mà giờ nó mất đi. Đó là mày dính mắc vào những thứ không bền... À, còn mày đi so bì với người khác lông nhiều lông ít cũng là chuyện không nên...

— Mẹ... tao đang rầu mà mày lải nhải cái gì vậy?

Tôi mở phone, tìm hình nông dân sắp hàng gieo mạ đưa cho anh bạn coi. Hai thằng cùng phì cười.


  • Bánh
  • Nghe
  • Bree
  • Chĩa
  • Chó
  • Chim
  • Tín
  • Đau
  • Hận
  • ĐM
  • Đói
  • Đơn
  • Gãi
  • Giá
  • Gian
  • Giữa
  • Goss
  • Heo
  • Ho
  • Hòa
  • Hôi
  • Jane
  • John
  • Hiếu
  • Nhẫn
  • Khích
  • Kiêng
  • Giấy
  • Lắp
  • Trưa
  • Ma
  • Mặt
  • Miếng
  • Nhớ
  • Nepal
  • Nếu
  • Ngã
  • Ngáp
  • Nghiện
  • Nhà
  • Nhân
  • Đoạn
  • Quán
  • Rachel
  • Rụng
  • Sân
  • Nhạo
  • Số
  • Tên
  • Thua
  • Thúi
  • Thuốc
  • Tủ
  • Uẩn
  • Chay
  • Sáng
  • Xổ
  • Xui
  • Lách Cách
    caoxuan.com/kien