|
Lách Cách
caoxuan.com/kien Nếu |
|
Nếu Khi sáng tôi vừa khuyên một người mẹ chớ nên rầu rĩ chuyện đứa con duy nhất của bà bất hiếu thì đến trưa nay tôi lại phải khuyên nhủ một đứa con hối hận không kịp xin lỗi chăm lo cho mẹ mình trước khi bà ta mất. Đây là một sự trùng lặp không hiếm vì nó là chuyện rất thường tình trong đờì sống. — Nếu tôi mà biết trước mẹ tôi sẽ chết nhanh như vậy thì tôi đã cư xử với bả khác rồi. Chỉ cách có vài tuần tôi thấy bả ăn nói còn ngon lành nên tôi nghĩ còn nhiều thì giờ, từ từ rồi tôi sẽ tìm cơ hội nói cho bả hiểu tại sao tôi nhiều lần nói hỗn với bả. Bác sĩ chắc cũng biết rõ mẹ tôi là người như thế nào mà. Bả luôn cho mình là đúng. Bả lại có cách nói chuyện mới nghe thì rất êm dịu nhưng lại có ngâm tẩm những móc méo xiêng xỏ khó chịu lắm luôn. — Thì mỗi người có một tính trạng khác nhau. Vì vậy mà loài người mới thuộc loại thú vật đặc biệt. Tình cảm suy nghĩ của từng người đều khác nhau. Và cách phán đoán sự suy nghĩ của người khác cũng khác nhau. Có thể cùng một câu mẹ cô nói mà tôi nghe thì không thấy có ác ý gì còn cô thì khác, khi cô nghe cô lại chỉ nghe và moi móc cho ra những trách móc gì lồng ẩn trong đó. Nhưng thôi, bả đã đi rồi thì cô cứ về lo việc của cô thôi. Có than phiền gì nữa cũng không làm được gì. — Bác sĩ giúp tôi truy tìm hồ sơ chi tiết bệnh lý lúc mẹ tôi sắp chết được không? Tôi vẫn nghi là nhà thuơng họ phải làm cái gì sai quấy sao đó nên mẹ tôi mới chết nhanh như vậy? Tôi phải khui cho ra vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để tôi trả ơn mẹ tôi. Xem lại hồ sơ thì lần đầu tiên tôi biết bà Petra là khi người bạn tình người Nga mới keng của bà dẫn bà đến "khám tổng quát". Thật ra là chỉ để biết chắc cả hai không lây bệnh hoa liễu cho nhau. Tôi nhìn hai người mà thấy tình đời rất lạ. Ông Ivan này là bệnh nhân lâu đời của tôi. Ông to con, đẹp trai nhưng nổi tiếng là nhậu nhẹt trai gái loạn xạ, ăn nói thô lỗ, bặm trợn. Còn bà Petra thì nhỏ nhẹ, lịch thiệp. Cứ theo cách bà ta trình bày lai lịch của mình thì biết bà này là người có học thức và kiến thức. Vậy mà tại sao bà lại khoái cái ông người Nga "thô tục" này. Rõ ràng là lực hấp dẫn của trái nghịch. Ivan thỉnh thoảng dẫn tới vài người đàn bà bạn tình khác đến văn phòng của tôi, cũng để "khám tổng quát". Tôi nghĩ đến những tâm tham thì hình như tham dục là nổi trội hơn hết. Người đàn ông này sẵn sàng sử dụng vóc dáng bên ngoài của mình, thu hút tình nhân, rồi sau khi đã đủ thỏa mãn thì... "cho nó qua một bên". Nhưng Petra thì luôn chung thủy mặc dù biết chắc người "bạn đời" của mình có lẹo tẹo mỗi tuần mỗi tháng. Bẵng hai ba năm tôi không gặp họ thì một ngày kia Ivan và Petra lại đến "khám tổng quát". Nhìn cặp mắt của cả hai tôi la lên: "Thôi rồi! Ông bà uống dữ lắm hay sao mà mắt vàng khè như vậy?" Hỏi ra thì cả hai mỗi người nốc hai chai rượu wine mỗi bữa cơm tối. — Trời đất! Uống vậy gan mật nào chịu cho nỗi? — Có sao đâu? Đời ngắn ngủi quá, phải tận hưởng chứ! Sống mà không biết uống thì sống vô ích! Ivan lớn tiếng dạy đời. Ngày họ trở lại xem kết quả thứ nghiệm tôi lấy bút gõ gõ lên những chỉ số men gan trên giấy báo cáo, nghiêm giọng khuyên Ivan và Petra bớt uống rượu. — Nhưng rượu là cái thú tiên khiển duy nhất mà chúng tôi chia sẻ với nhau. Petra nói tuy rất nhỏ nhẹ nhưng đầy tính kiên quyết. Bà hoàn toàn nghe và hiểu những gì tôi nói nhưng không thể chấp nhận sự thật là tình trạng suy gan và mỡ máu của bà sẽ làm bà chết sớm, rất sớm hơn những người cùng tuổi. — Bổn phận của tôi là giúp ông bà thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn nhậu nhẹt suy thoái thâm tâm. Không nghe thì coi như ông bà không coi trọng sức khỏe. Nhưng thôi không sao, tùy ông bà muốn sống kiểu gì thì cứ việc, miễn đừng trách tôi vô trách nhiệm sau này. Sau đó là những năm tháng tôi nhận liên tiếp nhiều thư từ thông tin từ nhà thương. Ivan lái xe khi đang xỉn gây tai nạn phải nhập viện vì bị chấn thương sọ não. Vì mất bằng lái không đi đâu được, ông ta ở nhà không có gì làm nên lại càng nhậu rượu nhiều hơn. Nhiều lần tôi bắt gặp Ivan và Petra say xỉn, dắt nhau đi trên vỉa hè, lảo đảo lắc lư trông rất thê thảm. Và Petra cũng ra vào bệnh viện gan ruột xoành xoạch. Chỉ số men gan của hai người tiếp tục tăng cao, quá mức một thời gian rồi từ từ tụt xuống. Khi tôi đưa kết quả thì Ivan bà Petra đều mừng là chỉ số đã xuống gần mức bình thường. Họ cho rằng gan của họ thuộc loại gan siêu nhân, có thể tự chữa lành và nằm ngoài tác hại của rượu. Tôi mới giải thích là sở dĩ chỉ số men gan tuột xuống như vậy không phải là vì lành bệnh gan mà là vì gan đã... cạn sạch, đã chai cứng, đã hết thời, không còn một chút men nào để có thể tiết ra được nữa. Vài tháng sau thì Ivan chết trong bệnh viện. Petra thì càng sầu muộn càng uống rượu li bì và té ngã mỗi tháng hai ba lần. Lần bà té ngã sau cùng thì bị dập đầu vào cạnh bàn. Và do suy gan nặng, máu không đông được, nên khi mạch máu não vỡ thì hết cách chữa trị. Tôi nhận được tin báo tử từ bệnh viện thì chỉ biết thở dài, đóng hồ sơ của Petra và Ivan lại. Cho đến hôm nay tôi mới biết Petra có một người con gái lâu nay ở tiểu bang xa. Cô kể là trước khi Petra quen Ivan, bà và cô sống với nhau rất vui vẻ. Nhưng từ khi Ivan xuất hiện thì tình mẹ con từ từ vơi nhạt. Petra không còn thủ thỉ với con gái như trước nữa. Khi cô ra trường với bằng luật sư thì cô quyết định dời sang tiểu bang khác làm việc. Cô không bằng lòng mẹ mình có bạn trai là một người rất bất lịch sự, nhật nhẹt, chơi bời trác táng như Ivan. Tôi bất đắc dĩ mở hồ sơ của người đàn bà đã khuất, cho hết vào vào bộ nhớ USB stick rồi đưa cho cô con gái. — Cô khui chuyện này ra làm gì? Kiện cáo chỉ thêm hao của, mệt thân. Mẹ cô bả mất rồi, cô nên chú tâm làm việc thiện đi chứ lôi thôi vào ba cái điều tra bệnh viện y tế này nhọc lắm. Cô "báo hiếu" kiểu này mẹ cô bả đâu có thấy được đâu? — Thật ra tôi làm việc này là cho tôi, chứ không phải cho mẹ tôi. Khi bác sĩ cấp cứu họ gọi kêu tôi kíp về thăm mẹ tôi trước khi bà chết thì tôi lại trù trừ do dự. Trước đó vài ngày tôi có một trận cãi vã dữ dội với mẹ tôi nên tôi vẫn còn tức giận. Vả lại, tôi cũng không hề nghĩ bả lại có thể chết nhanh như vậy. Đến khi tôi hối hận và quyết định bay về thì đã trễ. Bởi vậy tôi cần biết là các bác sĩ họ có làm cái gì khiến mẹ tôi chết nhanh như vậy! Nếu bả không chết nhanh như vậy thì tôi vẫn có thể gặp bả, và bả có dịp trăn trối và chết trong thanh thản. — Trăn trối cái gì? Mẹ cô té bể đầu rồi bất tỉnh luôn cho đến khi chết. Nhưng nếu cô muốn tìm hiểu thêm bả chết như thế nào thì tùy cô. Nếu. Cái chữ "nếu" này thật là dễ sợ. Nếu không có con cái thì những người này, người phải làm mẹ, người phải làm con, đâu có bị tuột vào cái hố sâu bi lụy thê thảm đủ kiểu đủ hướng như vầy. Sáng nay: Nếu biết trước con nó sẽ bất hiếu như vậy thì chi bằng đừng có nó còn hơn. Trưa nay: Nếu biết trước mẹ sẽ chết sớm như vậy thì đã không nói hỗn tuần rồi. Tối nay: Nếu biết trước hôm nay phải ngồi nghe chuyện nhà người ta dông dài như vầy thì đã kêu thư ký nói láo là mình bị bệnh cúm và đóng cửa nghỉ một bữa cho nó khỏe thân, khỏe tâm... ![]()
|