Lách Cách
caoxuan.com/kien

Trưa

Trưa

Hắn vội vã giục người khách ra về.

- Thôi ông về đi. Tuần sau có kết quả thử máu thì mình mới nói cho ra chuyện. Trễ quá rồi, tôi phải ăn trưa. Gần xỉu rồi.

Khi người bệnh nhân rời khỏi phòng khám, hắn lục đục xếp giấy tờ bề bộn trên bàn rồi nhanh tay vói lấy cái ba lô, mở lấy giỏ đựng thức ăn trưa ra xem xét.

Quít, táo, bánh bích-quy và hộp cơm cà-ri.

Hơn hai chục năm rồi, mỗi ngày vợ hắn đều chuẩn bị giỏ cơm trưa cho hắn đem theo ra văn phòng. Mỗi ngày mỗi món khác nhau. Hắn thường phải ăn nhanh để khỏi phải xỉa răng trong lúc khám bệnh nhân ca chiều.

Một vài lần hắn hơi thất vọng vì cà-ri hơi lạt, hơi cay quá, bánh mì nướng hơi bị cháy, sà-lát cho nhiều dấm quá,... Chiều về nhà hắn chỉ nói cho bà vợ biết là tiêu chuẩn thực đơn hôm đó hơi kém. Bà ta nghe rồi cũng phớt tỉnh.

- Tui chỉ nấu tới đó thôi. Đói ráng chịu.

Nhưng cũng có những ngày hắn phải gọi điện về cảm ơn vợ ríu rít vì được bữa cơm trưa ngon quá.

- Ừ, thì tại tui cho muối cho đường cho bột ngọt nhiều ông mới thấy ngon. Như vậy là tui muốn giết ngầm ông đó. Coi chừng... đừng có mà tưởng bở. Ăn cho cố mấy thứ ngon ngọt thì chỉ tổ chết sớm, biết không?

- Bà bác sĩ hay tui bác sĩ?

- Tui không học bác sĩ nhưng tui biết đồ gì ăn tốt đồ gì ăn không tốt giỏi hơn ông!

Đại khái lời qua tiếng lại như thế mà cũng đã được vài chục năm rồi. Ít lần hắn nhịn. Nhiều lần bà vợ nín. Nếu không vậy thì đã đường ai mạnh người ấy đi rồi. Hắn tự biết hắn không phải thánh thiện gì vì cái thói rất dễ nổi cáu. Hễ có cái gì trái ý là hắn xoi mói, moi móc cho ra hết mới hả giận. Hắn luôn ở tư thế sẵn sàng xẵng giọng chỉ trích vì hắn tự cho mình biết nhiều hơn người khác và rất lấy làm bực mình khi có người nào làm việc không chu đáo hay bất cẩn gây trục trặc gì đó. Tâm sân luôn theo sau tâm ngã mạn là vậy.

Hắn tay thì mở hộp cơm cà-ri, mắt thì nhìn lên khung hình máy tính xem kết quả thử nghiệm của các bệnh nhân ca chiều. Hắn bỏ thức ăn vào miệng mà mắt không hề để ý dòm cái muỗng đó nó đưa cái gì vào cơ thể của mình. Nhai được hai cái thì hắn bỗng khựng lại, thò hai ngón tay vào miệng kéo ra một... sợi tóc!

Ở nhà hàng mà có vụ việc như vậy thì chủ nhà hàng chỉ có chết! Ông sẽ la làng, móc họng, ói mửa, rồi ông kêu cảnh sát, công lộ, công an, địa phương quân, nhân dân tự vệ, xe cứu hỏa, cứu thương, kêu luôn thằng nhỏ giữ xe ngoài cổng vào chứng kiến cảnh ông toát mồ hôi, vật vã, lăn lộn giữa sàn nhà tiệm ăn... và ông nhờ người ghi đơn mời thứ trưởng bộ y tế tới lập biên bản giật sập cái tiệm này luôn!

Đây không phải là lần đầu tiên hắn nếm tóc vợ... trong thức ăn. Những lần trước hắn thường nửa đùa nửa thật trách vợ mình bất cẩn. Nhưng lần này hắn nhìn sợi tóc lấm tấm cà-ri mà tự nhiên nghẹn cả họng. Trời ơi. Hai đứa quen nhau từ thời còn trung học. Lúc nào cũng bên nhau nên đứa này không thấy đứa kia thay đổi gì nhiều. Dạo sau này còn thêm cái vụ học đạo nên hắn và vợ sống như người cõi Dạ Ma hay Đâu Suất gì đó. Cầm tay còn không có huống gì cầm cái gì khác. Nhưng lúc nào đứa này cũng biết đứa kia đang luẩn quẩn loanh quanh đâu gần dó.

Ôi! Em đã cùng ta đi qua nhiều năm nhiều tháng như vậy sao?

Sợi tóc đen óng ả ngày nào nay đã ngả màu bạc trắng.


  • Bánh
  • Nghe
  • Bree
  • Chĩa
  • Chó
  • Chim
  • Tín
  • Đau
  • Hận
  • ĐM
  • Đói
  • Đơn
  • Gãi
  • Giá
  • Gian
  • Giữa
  • Goss
  • Heo
  • Ho
  • Hòa
  • Hôi
  • Jane
  • John
  • Hiếu
  • Nhẫn
  • Khích
  • Kiêng
  • Giấy
  • Lắp
  • Trưa
  • Ma
  • Mặt
  • Miếng
  • Nhớ
  • Nepal
  • Nếu
  • Ngã
  • Ngáp
  • Nghiện
  • Nhà
  • Nhân
  • Đoạn
  • Quán
  • Rachel
  • Rụng
  • Sân
  • Nhạo
  • Số
  • Tên
  • Thua
  • Thúi
  • Thuốc
  • Tủ
  • Uẩn
  • Chay
  • Sáng
  • Xổ
  • Xui
  • Lách Cách
    caoxuan.com/kien